
Tôi đến thăm nhà tù Phú Quốc
Một buổi chiều mưa lất phất bay
Khói hay sương mờ mịt những đồi cây
Chiều vắng lặng chim bay về núi...
Nhà tù đó: nằm im luận tội,
Biết bao người đã ngã xuống nơi đây
Vì non sông dẫu nếm mật nằm gai
Vẫn bất khuất, kiên gan không chùng bước...
...Mở cửa rồi - phải nhìn lên phía trước!
Và quên đi - chuồng cọp nhốt tù nhân,
Mấy dãy nhà giam, hầm sắt lưới bao quanh,
Dây kẻm gay quấn vòng ba bốn lớp...
Nhưng hình ảnh chiến tranh nhiều năm trước
Nhìn máy bay đổ hàng loạt tù nhân
Xuống đảo hoang như lìa bỏ thế trần,
Vào địa ngục chúng khảo tra đày đoạ...
Quên sao được - bao người thân trong đó
Những cảnh hành hung giết chóc đau thương
Xem mạng người ta thua con vật bình thường
Bàn tay ấy nỡ dùng đinh đóng xuống,
Chân đứng thẳng chúng cắt đi gân cốt,
Hàm răng kia đục gãy lấy nụ cười...
Quyết không cho ta đứng thẳng làm người
Phải quì luỵ, sống cuộc đời nô lệ...
Mộng ước xâm lăng,
Làm sao có thể!
Răng không còn, vẫn nở nụ cười tươi,
Đốn củi kết bè liều chết vượt trùng khơi,
Ươm hạt giống để cho đời hái quả...
...Tội ác chiến tranh nơi này ghi chép cả.
Có ai về Phú Quốc hãy tìm xem.
Nổi căm hờn năm ấy sẽ bừng lên
Xem mấy cảnh khảo tra người cách mạng...
Trời Phú Quốc mỗi ngày thêm ánh sáng,
Áng phù vân còn lảng vảng đâu đây.
Xin tưởng niệm ai đã ngã xuống đất này,
Hãy yên nghỉ trong lời ru của biển!...
- Kim Chi - Trường THCS Phước Mỹ Trung, huyện Mỏ Cày Bắc, Tỉnh Bến Tre
|